Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

NỖI ......!!!

Làm nghề đưa đò cũng vui vui lẫn nỗi buồn buồn . Đưa hết lớp này đến lớp khác , liệu trong số khách đó có nhớ đến người đã từng đưa mình qua sông suốt 5 năm khi còn bỡ ngỡ bước vào ngưỡng cửa của tuổi học trò không ? Mình xin trả lời chắc là không , những người khách ấy chỉ nhớ đến người đưa họ ở cuối chăng thời học sinh thôi ...Nghĩ mà buồn buồn thật cũng là người đưa đò mà chẳng ai nhớ đến người đưa đò ở tiểu học cả...Qua đây mình muốn nhắn nhủ với những vị khách, đã từng qua đò thì hãy bỏ ra một tí thời gian mà nghĩ về người đã cầm tay mình viết , dạy cho mình con chữ đầu tiên .Đó chính nền tảng đầu tiên để mình bước vào đời đấy....                                                                                                               

2 nhận xét:

  1. Bữa giờ bận nhiều việc quá, ko có thời gian vào mạng, mà cũng quên mất việc nhắn tin chúc mừng bạn bè hehe.

    Tranh thủ vào xem, thấy cô giáo than thân trách phận hiii. Tớ có vài lời gửi đến cô giáo bạn tớ.

    Cô giáo ơi, đúng là tuổi học trò gắn bó với nhau ở những năm cuối cấp. Cũng đúng thôi, vì lúc này đã lớn, nhận thức đầy đủ hơn. Nhưng là tớ nói về bạn bè. Còn với thầy cô ư, làm sao mà quên được hả cô giáo? Ký ức về tuổi thơ là in đậm nhất đấy, không biết mọi người thì sao nhưng với riêng tớ thì tớ nhớ rất rõ từ thời học mẫu giáo đến giờ kia. Kỷ niệm với thầy cô, bạn bè thời nhỏ nó khác với thời cấp 3...Thú thật, nhiều khi muốn thăm thầy cô hồi tiểu học nhưng cứ ngại ngại làm sao, nên lại thôi. Còn ký ức về thầy cô hồi nhỏ tớ nhớ rõ lắm.

    Sẵn đây kể cô giáo nghe luôn, hồi tớ học mẫu giáo, lần đầu tiên đi học, ba tớ dắt tớ đi, vừa đến lớp ba đưa cho cô giáo ẵm là tớ khóc ré lên, không chịu vào lớp. Tớ nhớ cô Hồng (con ông sáu Phúc ở xóm chợ cũ, ko biết mi có biết ko) là người thầy đầu tiên của tớ.

    Tiếp đến lên lớp 1, chủ nhiệm là cô Đầm. Lớp 2 là thầy Ân, lớp cô Đầm, lớp 4 thầy Ân, lớp 5 thầy Phước. Với 3 người thầy dạy 5 năm tiểu học, tớ có rất nhiều kỷ niệm với thầy cô nhưng ...!!!

    Cấp 2 .... nhớ rất mơ hồ ..hiiii.

    Cấp 3, lại quay về như thời cấp 1, nhớ rất rõ hiii... vì sao ư? vì lúc này tình cảm mến mến thương thương bạn mình bắt đầu xuất hiện hiii.

    Thế đó, dù học sau này học trò ko dám đến thăm cô giáo cũng đừng buồn nhé, vì hình ảnh, tấm chân tình dạy dỗ của cô giáo học trò đã khắc ghi sâu vào tâm trí. Tớ tin chắc ai cũng như tớ thôi.

    Trả lờiXóa
  2. Hu hu hu ta chờ câu an ủi này lâu rồi,cảm ơn bạn của tui nhé.Uh hi vọng những học rò của mình sẽ giống như bạn thì hạnh phúc biết mấy hihihi

    Trả lờiXóa